Đêm tân hôn, thị vệ của phu quân đã thay thế chàng động phòng với ta. Chuyện này trở thành khúc mắc cả đời của ta. Để bù đắp sai lầm, cả đời ta sống trong sám hối và chuộc tội. Ta nâng đỡ bạch nguyệt quang xuất thân thấp kém của phu quân lên làm bình thê, chắp tay nhường lại quyền quản lý gia sự, tận tâm nuôi nấng con cái của họ. Cho đến khi con cái trưởng thành, đích nữ gả vào nhà cao cửa rộng, đích tử đỗ đạt trên con đường khoa cử. Ta vì u uất mà sinh b/ệnh nặng, đến lúc lâm chung, phu quân mới thú nhận với ta. Chuyện năm đó là do chàng không đành lòng nhìn bạch nguyệt quang đ/au lòng nên mới bày mưu đá/nh tráo. "Kiếp này là ta có lỗi với nàng, nếu có kiếp sau, ta nguyện ngậm vành báo đáp." Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đúng ngày thành thân với phu quân. Bên ngoài tiếng nhạc rộn ràng, trong phòng lụa đỏ treo cao. Thấp thoáng còn nghe thấy tiếng cụng ly trò chuyện từ sảnh trước vọng lại. Ta lập tức phân phó nha hoàn hồi môn sắc một bát th/uốc tuyệt tự thật đặc để sẵn. Lần này, ta tuyệt đối không để kẻ khác tính kế mình thêm lần nào nữa.