Chồng tôi gặp t/ai n/ạn trong xưởng và bị mất trí nhớ. Anh ấy nhớ cả con chó hoang trong khu chung cư, nhưng lại quên mất tôi - người vợ tào khang đã cùng anh bước ra từ chốn sơn cùng thủy tận. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt gh/ê t/ởm, như thể đang nhìn đống phân bò mà anh chán gh/ét nhất. "Tôi từng cưới cô? Đừng làm tôi buồn nôn." Ngay ngày hôm đó, anh cưỡng ép tôi đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn. Tôi không khóc không làm lo/ạn, dứt khoát ký tên. Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, tôi nghe thấy tiếng cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của anh. Ngày thứ bảy, anh bao trọn khách sạn năm sao, tổ chức tiệc cưới linh đình với cô nữ thực tập sinh trẻ đẹp. Khi tiệc cưới đang hồi náo nhiệt, giám đốc nhân sự của trụ sở tập đoàn đẩy cửa bước vào. Một tờ quyết định miễn nhiệm đóng dấu đỏ được công bố trước công chúng. Đọc được một nửa, chiếc ly sâm panh trên tay anh rơi vỡ tan tành dưới đất. Đọc xong câu cuối cùng, anh r/un r/ẩy toàn thân, ngã quỵ xuống sàn ngay tại chỗ.