Tôi sinh ra đã có vẻ ngoài x/ấu xí, x/ấu đến mức kinh thiên động địa. Năm tôi chào đời, bà đỡ sợ đến mức lăn lộn bò trườn, chạy trốn khỏi kinh thành ngay trong đêm. Năm ba tuổi, một vị cao tăng đắc đạo đi ngang qua nhìn tôi một cái, ngay tại chỗ phá giới ch/ửi thề một câu. Mãi đến ngày mười lăm tuổi, tôi vô tình liếc nhìn chính mình trong gương đồng, thế mà lại bị chính dung mạo x/ấu xí tuyệt trần của mình dọa cho ch*t tươi. Xuống đến âm phủ, Diêm Vương nhìn thấy h/ồn phách của tôi, òa khóc nức nở: 'Thật đáng thương, bản tọa chưa từng thấy con q/uỷ nào x/ấu xí đến thế này!'. Để bù đắp cho tôi, ngài vung bút ban cho tôi mệnh cách tiểu thư phủ Vũ An Hầu, cộng thêm hai mươi năm dung nhan tuyệt thế khuynh quốc khuynh thành. Ngày được đón về hầu phủ, cô tiểu thư giả mạo chiếm đoạt thân phận và người anh trai thiên vị vốn định cho tôi một bài học. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi bước xuống xe ngựa, họ đều bị vẻ đẹp của tôi làm cho chấn động đến mức đứng hình tại chỗ. Từ ngày đó, cô tiểu thư giả bắt đầu đi/ên cuồ/ng bắt chước từng cái nhíu mày, nụ cười, cách ăn mặc của tôi. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên lướt qua vài dòng bình luận: 【Nữ chính cố lên nhé!】