Thẩm Uyên là quyền thần một tay che trời.
Dẫu thân là hoạn quan, th/ủ đo/ạn lại vô cùng lợi hại.
Lúc nào cũng có thể khiến trẫm — vị hoàng đế này — bị hắn ép đến liên tục c/ầu x/in tha thứ.
Về sau…
Để giúp trẫm ngồi vững ngai vàng, hắn lại t/ự v*n trước mặt bá quan văn võ.
May mắn thay.
Trẫm được sống lại, quay về quá khứ.
Lần này đã c/ứu được Thẩm Uyên trước khi hắn bị tịnh thân.
Không nhịn được, trẫm tiện miệng trêu hắn một câu.
Nào ngờ phản ứng của hắn lại lớn đến đ/áng s/ợ.
Trẫm cúi đầu liếc nhìn, cười như không cười mà nói:
“Đã lớn thế này rồi… sao còn tè dầm nữa?”