Ta c/ứu một con bạch hồ sắp ch*t, nuôi nó suốt một mùa đông.
Sang xuân nó chạy mất, chỉ để lại một chùm lông trắng trên bậu cửa.
Ba năm sau, một nam nhân đứng trước cửa tiệm rư/ợu của ta.
Đôi mắt màu hổ phách, chỉ nhấp một ngụm đã nếm ra được vị chua trong vò rư/ợu mà ngay cả ta cũng suýt không nhận ra..
Ta hỏi hắn là người ở đâu.
Hắn nói: “Có lẽ từng gặp rồi, chỉ là ngươi quên thôi.”