Sau một năm bị gã đàn ông thô lỗ c//ưỡng ép yêu đương, ta dựa vào khoa cử để thay đổi vận mệnh.
Đến ngày đỗ đạt Trạng nguyên, áo gấm về làng.
Ta đỏ bừng mặt, bộ bào phục Trạng nguyên màu đỏ thắm bị những ngón tay dài, đẹp đẽ mà xa lạ khẽ khàng khều mở, rơi rụng tán lo/ạn trên mặt đất.
Người đang ngồi ở vị trí cao kia, dùng ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống, đưa tay nâng cằm ta lên.
Trong đôi mắt thanh lãnh ấy, mang theo sự cao quý và kiêu ngạo y hệt như gã thôn phu nơi làng quê dã ngoại năm nào:
"Trạng nguyên lang, có vẻ như ngươi vẫn chưa rõ lắm..."
"Báu vật của Thái tử gia từng lưu lạc chốn dân gian này, Trẫm đã thèm khát từ lâu rồi."
warning: truyện NP