Tôi là linh h/ồn của một thanh thần ki/ếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song ki/ếm hoàn hảo do trời đất tạo nên.
Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi.
Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân x/á/c này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm.
Còn sau khi tôi xuyên không đến...
"Tố Quang, cô là ki/ếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá ki/ếm nam."
Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?"
Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?"
Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân ki/ếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."