Tôi có một siêu năng lực cực kỳ vô dụng.
Thỉnh thoảng, tôi có thể nghe thấy một câu nói mà một người trong phạm vi năm mét quanh mình nhất định sẽ nói ra trong tương lai.
Không phải tiếng lòng, không phải ảo giác, cũng không phải do đầu óc tôi có vấn đề.
Phần lớn những câu tôi nghe được đều là mấy lời vô nghĩa, chẳng có tác dụng gì.
Dần dần, tôi cũng chẳng còn để tâm nữa.
Cho đến kỳ nghỉ hè năm hai đại học, tôi đến một trung tâm chăm sóc người khuyết tật ở một thị trấn hẻo lánh để làm tình nguyện viên.
Trong một phòng sinh hoạt đầy những người c/âm đi/ếc, tôi nghe thấy một câu nói.
Giọng nói ấy khàn khàn, lạnh lẽo, nghe như sống d/ao cào lên xươ/ng.
Hắn nói:
"Trần Hiểu Đình đã bị tôi gi*t rồi."
Mà tên tôi...
Chính là Trần Hiểu Đình.