Tôi vốn gh/ét cay gh/ét đắng đứa em kế của mình. Vừa kiêu kỳ, lại vừa mau nước mắt, hở một chút là than đ/au.
Thế nhưng kiếp trước, chính em ấy đã liều mạng bảo vệ tôi, để người ta đ/âm liên tiếp mười tám nhát d/ao đến mức hơi tàn lực kiệt.
Vì vậy, sau khi được trùng sinh quay trở lại, tôi tự thề với lòng mình nhất định phải bảo bọc em ấy thật tốt.
Em ấy đ/au, tôi sẽ thổi; em ấy mệt, tôi sẽ cõng; có kẻ nào dám b/ắt n/ạt em ấy, tôi sẽ ra mặt thị uy.
Cho đến một đêm nọ, em ấy nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ, "Anh ơi, em đ/au quá."
Tôi buột miệng đáp: "Đau chỗ nào? Để anh thổi cho."
Nhưng giây tiếp theo, tôi bỗng chạm phải một thứ đang cứng ngắc như đ/á.
Không phải chứ... Cái chỗ này mà cũng đòi tôi "thổi" sao?