Trong khu vực tôi quản lý từng xảy ra một vụ án cực kỳ nghiêm trọng.
Một bé gái sáu tuổi bị nhóm bạn cùng làng dẫn đi hành hạ và gây thương tích nặng nề. Hiện trường kinh khủng đến mức không ai dám nhìn.
Nhưng điều đ/áng s/ợ hơn cả là cô bé hoàn toàn tỉnh táo trong suốt quá trình đó, và cuối cùng vẫn còn sống sót.
Kết quả phán quyết của vụ án này gây phẫn nộ tột độ. Bởi lẽ, những kẻ thủ á/c chỉ là bốn đứa trẻ cùng làng, đứa lớn nhất không quá mười bốn tuổi, đứa nhỏ nhất mới chỉ lên chín.
Thế nhưng, bản án đó chưa phải là hồi kết. Hệ lụy mà vụ án này để lại còn khủng khiếp hơn nhiều so với những gì chúng tôi có thể hình dung.
Nạn nhân trong vụ án được đặt hóa danh là Lưu Ân Ân.
Sau khi trải qua hàng loạt ca phẫu thuật, con bé phải nằm liệt giường suốt một năm trời mới được xuất viện.
Quãng đời còn lại, rất có thể con bé sẽ phải sống chung với túi nước tiểu đeo bên mình.
Còn những kẻ thủ á/c? Vì tất cả đều chưa đủ mười bốn tuổi nên chúng không phải chịu bất kỳ hình ph/ạt hình sự nào, tòa chỉ yêu cầu phụ huynh về nhà nghiêm khắc quản thúc.
Các bậc làm cha làm mẹ cũng chỉ bị tuyên bồi thường một khoản tiền.
Ngay khi mọi chuyện vừa lắng xuống, họ đã vội vã dọn khỏi làng không một dấu vết.
Hai gia đình chuyển lên huyện lỵ cách đó một giờ chạy xe, hai gia đình còn lại thì chuyển hẳn sang tỉnh khác nơi họ đang làm thuê.
Cứ như thể, ngoại trừ bé gái tội nghiệp kia ra, chẳng một ai phải chịu tổn thương thực sự cả. Nhưng, "sự trừng ph/ạt" đã đến ngay sau đó.