8 chương · · 14/04/2026 18:20 · 70
Người đăng: Trạm Én Đêm
Tác giả: Đang cập nhật
Cập nhật đến: Chap 7, Chap 8 - Hết
8 chương
Đọc ngay

Chỉ vì Quận chúa Đường Uyển Nhi muốn học b/ắn cung, mà trong tiệc mừng sinh thần của ta, phu quân Tiêu Thừa Dục đã nhẫn tâm bắt ta làm đích cho nàng ta luyện tập.

“Tửu Ca à, nàng đừng trách Quận chúa, nàng ấy vốn được nuông chiều, tính tình ngang bướng quen rồi. Chính bản vương sẽ đích thân dạy nàng ấy, nàng cứ yên tâm, sẽ không hề tổn thương đến một sợi tóc.”

Chàng mặc kệ ta khóc lóc gào thét, trực tiếp sai người trói ta vào cọc, đặt một quả táo trên đỉnh đầu.

Đường Uyển Nhi khiêu khích nhếch môi cười với ta, nép mình vào lòng Tiêu Thừa Dục, rồi nhắm mũi tên sắc lạnh về phía ta.

Chứng kiến cảnh hai người họ ân ái ngọt ngào như vậy, lòng ta nguội lạnh, đ/au đớn nhắm mắt lại.

Mũi tên đầu tiên, nàng ta cố tình b/ắn trượt, tạo nên một vết thương dài và sâu rạ/ch ngang gò má ta. M/áu tươi dưới ánh dương chói chang đến nhức mắt, ta đ/au đến mức nước mắt không kìm được tuôn rơi.

Đường Uyển Nhi thảng thốt rụt người, vùi đầu vào hõm cổ Tiêu Thừa Dục, giọng nói đầy căng thẳng: “Làm sao đây! Ta lỡ làm tỷ tỷ bị thương rồi! Thừa Dục ca ca, chàng có trách ta không?”

Tiêu Thừa Dục lại làm ngơ trước vết thương trên mặt ta, dịu dàng xoa đầu nàng ta: “Chỉ là một vết thương nhỏ thôi, Uyển Nhi đừng sợ! Chúng ta tiếp tục.”

Mũi tên lại lần nữa giương lên, ta đột nhiên gọi lớn tên phu quân: “Thừa Dục! Ta đ/au…”

Tiêu Thừa Dục luôn biết ta sợ đ/au, trước kia ta chỉ vô ý đ/âm kim vào tay khi thêu thùa, chàng đã xót xa rất lâu. Thế nhưng lần này, rõ ràng chàng thấy khuôn mặt ta đẫm lệ. Sắc mặt chàng lại bình thản đến kinh ngạc, lời nói ra lại toàn là trách cứ: “Chút vết thương nhỏ nhặt đó thì có gì đáng để khóc lóc!”

“Cung thuật của bản vương đứng đầu thiên hạ, lẽ nào ngay cả ta, nàng cũng không tin ư?”

“Năm xưa trên đường hồi kinh, chính Quận chúa đã truyền m/áu c/ứu mạng ta, nếu không phải vì nàng mà ta đã kết hôn rồi, thì ngôi vị Vương phi này làm gì còn đến lượt nàng?!”

Ta vô lực phản bác.

Khoảnh khắc tiếp theo, mũi tên của Đường Uyển Nhi găm sâu vào trái tim ta.

Sau khi được cởi trói, ta ôm vết thương đang rỉ m/áu, trên khuôn mặt tái nhợt nở một nụ cười nhạt nhòa.

Quả nhiên, ta sắp ch*t rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ Ngỗ Tác Đại Lý Tự: Án Thai Nhi Quái Dị

Chương 8
Đích tỷ tự vẫn ngay đêm trước ngày nhập Đông cung. Thế nhưng, điều khiến người đời kinh ngạc khôn cùng chính là: trong văn thư khám nghiệm tử thi của Đại Lý Tự lại rành rành ghi rằng: thân xác trinh nguyên, nhưng đã mang thai ba tháng. Vì cái chết của đích tỷ quá đỗi kỳ lạ, tra xét khắp nơi cũng chẳng tìm ra manh mối. Mẫu thân vì không chịu nổi đả kích, đâm đầu vào cột mà chết. Phụ thân thì thổ huyết đến hóa điên. Phủ Thừa tướng vốn đang lộng lẫy gấm hoa, chỉ sau một đêm đã biến thành nơi tử khí. Mười năm sau, ta trở thành nữ ngỗ tác duy nhất của Đại Lý Tự. Khi lần nữa đẩy cánh cửa chạm trổ của khuê phòng đã bị phong tỏa nhiều năm, hồi tưởng lại cảnh tượng năm xưa, ta bỗng phát hiện ra một sự thật kinh hoàng, đủ để lật đổ toàn bộ nhận thức của ta, khiến hồn xiêu phách lạc.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Lê tháng Ba Chương 7
Phất Nhân Chương 7