Trần Tịch chắc chắn sẽ ch*t, tôi không còn cách nào để c/ứu cô ấy. Tôi đã trải qua vô số vòng lặp, lần nào cô ấy cũng ch*t thảm ngay trước mắt tôi. Rõ ràng tôi yêu cô ấy nhiều đến thế, vậy mà ngay cả mạng sống của cô ấy tôi cũng không giữ nổi. Tôi chấp niệm c/ứu cô ấy, là vì tôi yêu cô ấy, hay vì chỉ có mình tôi có khả năng c/ứu cô ấy? Nếu tôi không cố gắng nữa, liệu có phải đồng nghĩa với việc tôi đã không còn yêu cô ấy nữa hay không?