Kết hôn 3 năm, ngày nào tôi cũng dậy từ 5 giờ 30 sáng để làm cơm hộp cho chồng. Cho đến khi cô thư ký nhỏ của anh ta đăng ảnh bữa trưa lên mạng, cười nhạo tôi là người giúp việc miễn phí cuối cùng cũng biết lười biếng, tôi mới biết những hộp cơm ghi tên anh ta chưa từng đến tay anh. Chồng tôi vừa dung túng cho cô ta ăn cơm tôi nấu, dùng căn bếp của tôi, vừa nói tôi là người vợ duy nhất của anh ta. Ngày hôm đó, tôi tắt bếp, mang theo máy ảnh và thu hồi lại thể diện mà anh ta không nỡ đá/nh mất nhất. Sau này, anh ta ôm hộp cơm đã nguội ngắt đến c/ầu x/in tôi, tôi chỉ hỏi một câu: Cơm thừa 3 năm qua, ăn có ngon không?