Tại lễ đường đại hôn, muội muội của vị hôn phu đứng ra chỉ trích trước mặt mọi người rằng ta từng m/ua th/uốc ph/á th/ai, cả sảnh đường khách khứa đều xôn xao. Lục Thừa Viễn vẫn giữ bộ mặt đ/au lòng, nói rằng chỉ cần ta cúi đầu nhận lỗi, chàng ta vẫn nguyện ý nạp ta vào cửa. Ta vén khăn trùm đầu, trước tiên hỏi muội muội chàng: "Tiệm th/uốc nằm ở phố nào? Tiền m/ua th/uốc lấy từ tay kẻ nào?" Một lời nói dối, phải dùng mười lời nói dối để đắp vào. Thế nhưng nhà họ Lục quên mất, ta, Tạ Hành, chưa bao giờ đi vá víu lỗ hổng cho kẻ vu oan mình, tự chứng minh lại càng là việc không cần thiết. Đã bọn họ muốn dùng một bát nước bẩn để hạ thấp của hồi môn của ta, vậy ta sẽ khiến chính tay bọn họ phải bưng bát nước ấy, quỳ xuống nơi mà người người trong kinh thành đều có thể trông thấy.