Bản cung mang theo nữ nhi mười một tuổi, bôn ba ngàn dặm, vội vã tới Nhạn Môn chúc mừng phò mã trấn thủ biên cương năm năm. Chẳng ngờ thành môn chưa vào, đã thấy hắn ôm đứa trẻ của ngoại thất, cười tựa một người cha tầm thường. Bản cung là Đại Trưởng công chúa của Đại Dận, là đích nữ do Nguyên hậu để lại. Mẫu hậu đi sớm, phụ hoàng mang bản cung bên mình, triều chính, binh thư cùng cung mã chưa từng thiếu sót. Mười ba năm trước, bản cung lấy mẫu tộc cùng thân binh ra đá/nh cược, nâng đỡ một vị hoàng tử không được sủng ái lên ngôi cửu ngũ. Những năm này, bản cung vì một kẻ nam nhân mà thu ki/ếm. Nay ki/ếm đã đến lúc tuốt vỏ, cũng đến lúc hắn phải quỳ cầu bản cung. Còn về hoàng đế, gần đây cũng chẳng chịu nghe lời khuyên can. Không sao cả. Phò mã có thể phế, hoàng đế cũng có thể đổi.