Tại kinh thành này, thanh danh của ta tệ đến mức phường mai mối cũng phải tránh đường mà đi. Các bậc quý phụ trong kinh đều chê ta là kẻ vô dụng, cầm kỳ thi họa chẳng món nào nên h/ồn, kẻ nào muốn cưới ta, ắt hẳn mắt đã có tật. Một lần nọ, khi ta đang dùng món sườn cừu nướng tại Nam Thị, Ninh Vương liền ngồi xuống bên bàn, ta tiện tay bèn chia cho người một miếng. Ngày hôm sau, cả kinh thành đồn đại rằng ta đã sớm tư tình cùng Ninh Vương. Phụ thân nghe xong liền đ/ập bàn quát: "Là kẻ nào nhắm mắt đặt điều thế kia? Chẳng sợ trẹo lưỡi sao?" Chừng mười ngày sau, Ninh Vương mang sính lễ đến tận cửa, trình danh sách lễ vật trước mặt phụ thân: "Nhạc phụ, chính ta là kẻ đã truyền lời đó. Người nói rất đúng, mắt ta quả thực không tốt, thế nhưng lại chỉ nhìn thấy mỗi lệnh ái mà thôi."