Ngày vị hôn phu ta nuôi dưỡng suốt sáu năm được Quốc công phủ nhận về, hắn đứng trước mặt cả làng, chê bai trên người ta nồng mùi cá, thậm chí còn ném chiếc vòng tay ta thêu xuống bùn lầy. Hắn ban ơn hỏi ta có muốn đi theo làm người hầu phòng hay không, ta liền cân nhắc con d/ao lọc xươ/ng bên hông, hỏi hắn số bạc n/ợ ta định trả thế nào. Quản sự Quốc công phủ cười nhạo ta thiển cận, rút ra một hộp bạc muốn đuổi khéo ta. Ta tiện tay chỉ vào người đàn ông bị g/ãy chân, đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ rá/ch nát phía sau họ: "Người kia, cũng có thể đền cho ta được chăng?"