Trọng sinh trở về, tôi né tránh mọi cơ hội gặp mặt vị hôn phu. Anh ta nói kỳ nghỉ sẽ về nhà thăm tôi, tôi liền bảo bài tập ở trường vẫn chưa làm xong. Anh ta nghênh ngang đón cặp mẹ con kia vào ký túc xá, tôi liền thu dọn đồ đạc chuyển đi ngay trong ngày. Anh ta quyết định ở lại trường, tôi lại một mình lên chuyến tàu hướng về phía Tây Bắc - từ đó về sau không bao giờ quay đầu lại nữa. Kiếp trước, tôi thay anh ta gánh vác gia đình suốt nửa đời người, đến khi về già, ngay cả đứa con trai tôi đích thân nuôi nấng cũng ép tôi phải ly hôn, cuối cùng chỉ nhận lại một câu đoạn tuyệt. Chỉ mong sau khi tôi trăm tuổi, có thể nhường đường cho đôi uyên ương khổ mệnh ấy.