Chồng tôi đặt tờ đơn ly hôn trước mặt, còn giúp tôi vén lại mái tóc bết dính mùi dầu mỡ. Anh ta đeo cặp kính gọng mảnh, trông nho nhã như một người cả đời đứng trên bục giảng. "Mấy năm nay thực sự đã làm khổ em rồi. Nhưng anh ở viện nghiên c/ứu ngày nào cũng đối mặt với bản vẽ, về đến nhà chỉ muốn có người cùng mình đàm đạo chuyện thơ ca thi phú, còn em mở miệng ra là bàn chuyện bàn nào chưa trả tiền, rau nào lại đắt hơn năm hào." "Chúng ta sớm đã không còn tiếng nói chung nữa rồi. Để cả hai được nhẹ lòng, ký đi." Anh ta dễ dàng phủi sạch mọi công sức tôi bỏ ra cho gia đình suốt ngần ấy năm. Tôi thất thần bước ra khỏi cửa, liền bị một chiếc xe tải mất lái đ/âm văng đi rất xa. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, tôi nhìn thấy cô nữ sinh viên có thể cùng anh ta đàm đạo thơ ca thi phú đang che ô, đỏ mặt bước về phía anh ta. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về năm 1992, đúng ngày vừa thuê xong căn tiệm này. Anh ta đứng ngoài cửa, nhíu mày: "Phụ nữ suốt ngày ra ngoài phơi mặt ngoài đường trông chẳng ra sao cả, nhỡ bị đồng nghiệp của anh bắt gặp thì..." Tôi giơ tay ném giẻ lau vào chậu nước. "Anh thấy tôi làm anh mất mặt? Vậy thì tốt quá, văn phòng dân chính vẫn chưa đóng cửa, hôm nay ly hôn luôn đi."