Ta và Tạ Trần từ nhỏ đã là kẻ th/ù không đội trời chung.
Hắn nói ta là tướng quân phế vật, ta nói hắn là đứa con riêng không thể lộ mặt của hoàng thất. Lời nào cũng đ/âm thẳng vào chỗ đ/au của nhau.
Cuối cùng, hoàng đế không chịu nổi nữa, bèn phái cả hai người bọn ta ra tiền tuyến.
Không ngờ biến cố ập đến, đúng vào thời khắc quyết định thắng bại. Để c/ứu hắn, ta bị một mũi tên xuyên tim mà ch*t.
Khi mở mắt ra lần nữa, đã là mười năm sau. Ta trở thành một hoàng đế bù nhìn.
Tạ Trần đứng bên cạnh lên tiếng: "Trình Cẩn Ngọc ch*t mới có mười năm, đã muốn nhét người vào phủ Nhiếp Chính Vương rồi sao?"
Trình Cẩn Ngọc chính là tên của ta.