Khi nhặt được vị quý công tử, hắn toàn thân đẫm m/áu, trong ng/ực vẫn khư khư ôm lấy cuốn "Mạnh Tử". Những ngày chạy lo/ạn ấy, ta sống nhờ đào rau dại nuôi vị "Lý công tử" mất trí nhớ. Hắn thay ta chẻ củi nhóm lửa, đ/ốt ngón tay rớm m/áu, nhưng dưới ngọn đèn dầu vẫn cười ngâm "Trời sắp giao trọng trách". Ngày bảng vàng treo cao, hắn khoác hồng bào trạng nguyên xông vào tú xưởng, trong tay nâng viên ngọc long văn nhuốm m/áu năm xưa: "A Kiều, ta là Thái tử". Trên điện kim loan, lão hoàng đế ném chén trà vỡ tan, hắn lại nắm bàn tay đầy vết kim châm của ta: "Phụ hoàng, đôi tay này đã c/ứu mạng nhi thần, vá áo cho lưu dân, chính nên cầm bút thay thiên hạ".