Năm thứ ba sau khi gả cho gã đàn ông thô kệch nơi thôn dã, sống cuộc đời nam cày nữ dệt. Tôi hồi phục ký ức, nhớ ra mình chính là nữ vương của Nam Vệ quốc. Vì bách tính và giang sơn xã tắc, tôi lặng lẽ ra đi trong đêm. Vừa trở về vương thành chưa được bao lâu, đại quân nước địch đã kéo tới. Nghe nói chúng tìm được Chiến Thần Thích Trấn Hành vốn đã quy ẩn lâu năm, mà vị chiến thần này vừa mới tang vợ, tính khí cực kỳ hung dữ. Các đại thần kh/iếp s/ợ, chỉ tay vào bức họa Thích Trấn Hành: "Bệ hạ, người này t/àn b/ạo lại gian xảo q/uỷ quyệt, chúng ta phải nghĩ ra cách khắc chế hắn!" Tôi nhìn bức họa, chỉ tay vào chính mình: "Ta thì sao?" Các đại thần lắc đầu đắng chát. Tôi lại chỉ vào bụng mình: "Thêm cái này nữa thì được chứ?" Hắn đâu thể nỡ bỏ rơi chính con ruột của mình chứ!