Ngày A Nương ly hôn, nàng khoác lên mình chiếc váy lụa xanh.
Tôi bĩu môi:
"A Nương già nua sắc tàn, mặc váy xanh càng lộ da ngăm. Dì Thanh da trắng dáng xinh, chi bằng giữ lại cho dì ấy mặc."
A Nương như mọi khi, lại ấm ức:
"Lúc mới gặp cha con, ông ấy bảo mặc váy xanh trông đẹp lắm."
Tôi lắc đầu:
"Không phải A Nương đẹp, mà là cha thích ngắm người mặc váy xanh."
"Trong tập tranh của cha, Dì Thanh mặc váy lụa xanh mới gọi là diễm lệ."
A Nương khựng lại, "Cha con nói với con thế?"
Thấy tôi gật đầu, nàng lẩm bẩm:
"Hóa ra không phải là ta... Từ trước tới giờ chưa bao giờ là ta."
Mẹ quay đi.
Lần tái ngộ, nàng gi/ật tay tôi ra:
"Con đã có Dì Thanh rồi, không cần nhận ta làm mẹ nữa."