Tôi vốn là con gái nhà tử tế. Cha tôi khi còn trẻ là đồng sinh duy nhất trong làng, dung mạo cũng khôi ngô, nên trưởng thôn vội vàng gả con gái cho cha. Nhưng sau này, cha mãi không đỗ tú tài. Năm tôi mười tuổi, trời như phát đi/ên. Mưa lớn triền miên suốt nửa năm, hoa màu ngập úng, mái tranh mốc meo, nước sông dâng cao. Ba mẫu ruộng cằn không thu hoạch nổi hạt nào, nhà tôi đến cơm cũng chẳng đủ ăn, huống chi lo cho cha đi học thi. Mẹ tôi cãi nhau dữ dội với cha, mấy chiếc bát nồi cuối cùng bà đ/ập vỡ tan tành. Bà theo một viên ngoại làm ăn ở trấn bỏ đi. Trước khi đi, bà chỉ thẳng vào mặt cha mà m/ắng: "Mày đúng là đồ vô dụng không đỡ nổi, tao m/ù mắt mới theo về đây!" Cha cầm chiếc bánh ngô đổi bằng nghiên mực quý giá nhất, cái lưng thẳng bấy lâu bỗng oằn xuống. "Là cha... có lỗi với con." Đó là câu cuối cùng người để lại cho tôi. Dòng sông dưới chân núi sâu hun hút. X/á/c cha tôi chìm dưới đáy, chẳng ai dám vớt lên. Chỉ trong một ngày, tôi mất mẹ, mất cha. Nhưng kẻ sống vẫn phải cố bước tiếp. Lương thực quý như vàng, họ hàng tránh mặt tôi như tránh tà. Để tìm lối sống, tôi định lên trấn ki/ếm việc, hoặc b/án thân cũng được. Tôi ngất xỉu vì đói, ngã vật trước xe ngựa của Tuần phủ. "Cô bé nhà ai đây, sao g/ầy gò đến thế?" May thay, tiểu thư họ Ôn trong xe nhân hậu, đem tôi về nuôi, cho bánh bao ăn. Được ăn bánh bao, thật tốt biết bao. Tiếc thay, cha tôi chưa từng được nếm chiếc bánh bao ngon lành đến thế.