Năm đó thiên tai liên miên, nhà nghèo đến mức chẳng có nổi bát cơm. Để sống sót, cả nhà đành bỏ quê hương, lánh nạn về phương nam. Trên đường đi, anh trai nhất quyết nhận nuôi một cô gái chạy lo/ạn yếu đuối. Cha mẹ không đồng ý, cương quyết đuổi nàng đi. Sau này, khi anh ta buôn b/án phát đạt, giàu có nhất vùng, lại nh/ốt cả nhà lại, bỏ đói chúng tôi đến ch*t, chỉ để trả th/ù cho cô gái năm xưa. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày cô gái kia bị đuổi đi.