Phu quân ta vì biện hộ cho tội thần mà bị biếm trích xuống Lĩnh Nam ba năm. Khi hồi kinh, hắn không chỉ mang về con gái của tội thần, mà còn dẫn theo một đôi nhi nữ của họ. Trong chớp mắt, ta trở thành trò cười khắp kinh thành. Người người đều ca ngợi hắn tình căn sâu đậm, si tình bất cải. Ta đề xuất hòa ly. Nhưng tại sao hắn lại hối h/ận đi/ên cuồ/ng đến thế? Chẳng lẽ tình cảm của họ nhất định phải mượn ta làm điểm tô sao?