Phụ nữ họ Vương nhà chúng ta, đời đời thật thà, giữ gìn nề nếp. Mẹ tôi luôn dạy lấy chồng thì phải một lòng một dạ. Chị tôi cũng luôn miệng nhắc: 'Phu quân chính là trời'. Vì thế, khi người chồng mất trí nhớ tôi nhặt được bỗng nhiên hồi phục ký ức, nói hắn là con trai Thừa tướng - Tôi đỏ hoe mắt giấu kéo vào túi tay áo, dịu dàng hỏi: 'Chàng có muốn uống bát canh gà trước khi lên đường không?' Là phụ nữ thật thà nết na, tôi hiểu rõ nhất cách khiến đàn ông... cả đời không rời khỏi nhà. Ai ngờ hắn lại nói muốn đưa tôi về kinh thành. Đêm trước ngày lên đường, mẹ và các chị khóc như mưa: 'Kinh thành ấy là chốn ăn thịt người, tính nết mềm yếu như con sao sống nổi?' Ánh nến chập chờn, họ nhét đầy Hạc Đỉnh Hồng, Nhuyễn Cân Tán cùng d/ao xẻo xươ/ng vào đáy hòm hồi môn. Rốt cuộc gia huấn họ Vương chúng tôi dạy: con gái đã gả đi, tuyệt đối không được để bị trả về. Tôi cúi đầu vuốt ve những lọ th/uốc, chợt nhớ lại cảnh Quý Minh Dương cởi trần tắm trong sân. Giọt nước lăn dọc cơ bụng xuống dưới. 'Yên tâm đi' - Tôi nhẹ giọng an ủi họ - 'Đến kinh thành, ta nhất định bắt hắn sinh cho ta đứa con trước đã'. Mẹ tôi thường nói, đời người phụ nữ, phải lo nối dõi tông đường cho nhà mình. Không thế, cuộc đời chưa trọn vẹn.