Tôi và Quý Trầm đã quấn quýt với nhau suốt mười ba năm, rồi chọn một ngày làm việc bình thường nhất để làm đám cưới. Cuốn sổ đỏ đặt trong tay tôi, cảm giác lạnh lẽo. Anh thở phào nhẹ nhõm như vừa trút bỏ gánh nặng đeo đẳng bao năm. Rồi anh quay sang tôi, giọng điệu bình thản: "Anh về công ty họp". Thậm chí chẳng đợi tôi đáp lại, anh quay lưng bước đến chiếc Bentley đen. Tiếng cửa xe đóng sầm lại, tựa như một tiếng thở dài n/ão nuột. Tôi đứng trước cửa Sở Tư pháp, nhìn chiếc xe của anh hòa vào dòng xe cộ qua lại, rồi mất hút. Tôi lấy điện thoại, mở khóa màn hình, tìm đến khung chat được ghim đầu danh sách, ngón tay tôi lơ lửng trên đó ba giây. Rồi tôi gõ từng chữ một: "Quý Trầm, chúng ta ly hôn đi". Khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, tôi thấy đèn đỏ ở ngã tư xa xa kia chuyển sang màu xanh.