Đại sư huynh yêu một nữ tử phàm trần. Khi ta đến đón hắn về núi, hắn lạnh lùng đến cực điểm: "Ta không thích ngươi, đừng quấy rầy ta nữa!" "Ta sẽ không vì ngươi mà bỏ rơi Oanh Oanh." Không phải... Ai thích ngươi chứ? Thiếu nữ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ, khẽ năn nỉ ta: "Thẩm lang đã hứa với ta rồi, sẽ giúp ta cấy lúa trồng mạ." "Xin đừng tranh giành hắn với ta, được không?" C/ứu mạng! Ta vỗ trán một cái. Ta đâu có thích đại sư huynh. Ta cũng chẳng muốn tranh giành! Nhưng yêu m/a đã tàn sát ba tòa thành! Sư tôn trước khi chiến tử đã giao phó Thiên Cương Châu cho đại sư huynh. Hắn muốn đắm chìm trong tình ái? Cũng được. Nhưng trước hết hãy trả lại châu! Tám trăm vạn sinh linh Vân Châu đang trông chờ viên châu này c/ứu mạng!