Phụ thân ta từng là tâm phúc của bệ hạ. Còn ta, lại là cái họa lớn trong lòng bệ hạ. Ngày đầu tiên lên triều, ta đã "đ/á/nh" thành một khối với đồng liêu. Bọn hoạn quan ngày thường nói năng úp mở đã đành, không ngờ còn âm thầm giở trò, khiến ba mươi vạn đại quân triều đình thua thảm trước ba vạn quân địch. Ta vớ ngay hốt bản, chọc thẳng vào hậu môn hắn. Vị tướng quân trung dũng nhất bị hặc tội thông đồng với giặc, trên triều không tranh luận nổi, tan triều ta liền kéo bè kết đảng đi vây cửa. Tay trái bao tải, tay phải hốt bản, đ/á/nh xong là chạy lẹ. Về đến nhà, ta gọi phụ thân: "Hốt bản g/ãy rồi, còn cái mới không?" "Phải cái mài thật nhọn ấy!" Phụ thân nhăn nhó hỏi ta còn nhớ lời dặn trước khi vào triều không? Ta ngoan ngoãn gật đầu. "Nhớ chứ!" "Phải kéo bè kết đảng, hòa hợp với đồng liêu." Người thân thiết thì đ/á/nh thành một khối, kẻ không ưa cũng đ/á/nh thành một khối. Ta làm y như vậy mà!