Trên hội thơ Thược Dược, ta cùng Tống Lê đồng hạng nhất. Trưởng công chúa ban tặng mỗi người một đóa thược dược, cho phép tự tay chọn lấy. Ta nhắm trúng đóa "Quần Phương Chi Quán". Vừa định hái xuống, Tống Lê cũng vươn tay định bẻ. Nàng cắn ch/ặt môi, nhất quyết không chịu nhường bước. Ta đưa mắt nhìn về phía Thế tử Bùi Lâm. Hắn vốn là con trai Trưởng công chúa, cũng là hôn phu của ta. Bùi Lâm thản nhiên buông lời: "Tống tiểu thư cùng đóa Quần Phương Chi Quán xứng đôi vừa lứa, còn nàng... hợp với đóa Lược Trang Nhàn kia hơn". Hắn là chủ nhân, ta chẳng tiện làm mất mặt chủ nhân. Mãi đến khi lễ vật hôn ước của hắn bị ta khước từ trước cổng, hắn mới hối h/ận hỏi ta: "Chỉ vì một đóa thược dược, nàng cũng đành ôm h/ận đến giờ sao?" Ta khẽ khom mắt cười: "Một đóa thược dược thôi mà, vậy sao ngươi nhất định không chịu cho ta?"