Tôi là Vu Thập Tam, nữ nhân, 12 tuổi, là bà đồng nhảy đại thần trong làng. Từ già đến trẻ trong mười dặm quanh đây, đều cung kính gọi tôi một tiếng Cửu Nãi Nãi. Bởi dưới trướng Diêm La điện và Thành Hoàng, tôi xếp thứ chín, Chung Quỳ, Thôi Quyết, Ngưu Đầu, Mã Diện, Bạch - Hắc Vô Thường đều là huynh trưởng của tôi. Năm lên ba, tượng Vi Đà trong miếu đổ sập làm g/ãy đôi chân, khiến tôi thành t/àn t/ật, cả đời chỉ ngồi xe lăn. Lúc này, tôi đứng trước chiếc qu/an t/ài huyền hắc. Bên cạnh, bảy tám người nhà tang quyến áo xô gai khóc lóc quỳ rạp. Tất thảy đều mặt tái mét, toàn thân r/un r/ẩy. Bởi trong qu/an t/ài này nằm không phải th* th/ể người, mà là một con lợn sề bị mổ bụng phanh phui. Cùng lúc ấy, bảy chiếc đinh trấn h/ồn tượng trưng cho Bắc Đẩu Thất Tinh trên nắp qu/an t/ài... bỗng dưng thừa ra một chiếc.