Ta lên biên cương tìm phu quân vào đúng ngày sinh nhật bốn mươi tám tuổi, muốn tạo cho hắn một bất ngờ. Bất ngờ ấy lại hóa thành kinh hãi. Vị đại tướng trấn thủ nơi biên ải hai mươi sáu năm trời, ở chốn xa xôi ấy đã có một gia đình đề huề con cháu. Sáu đứa trẻ quây quần bên hắn, không khí đầm ấm vui vẻ. Đứa con ruột của ta đứng bên người phụ nữ kia, thân thuộc gọi nàng một tiếng "mẹ". Nó quay đầu nhìn thấy ta, ánh mắt hoảng lo/ạn, van xin: "Mẫu thân, xin người đừng gây chuyện." Ta không gây chuyện, ta chỉ lặng lẽ quay về kinh thành. Đúng lúc hắn mang theo nỗi áy náy trong lòng, chuẩn bị dẫn quân về triều bù đắp cho ta, thì nhận được thánh chỉ hòa ly của ta.