Phu quân của ta là Triệu Tu Yến đỗ Trạng Nguyên, còn ta chỉ là con gái nhà thợ săn m/ù chữ. Chỉ vì cha ta từng c/ứu mạng hắn, nên hắn buộc phải cưới ta. Kết hôn ba năm, ta hiểu Triệu Tu Yến chán gh/ét ta. Hắn chê ta sức lực thô kệch, không có nét mềm mại của con gái. Hắn chê ta ăn nhiều, nhìn đã thấy phận hèn. Để xứng với hắn, ta từng cố gắng thay đổi. Ta học cách ăn mặc như tiểu thư khuê các. Thấy ta vấp váy lóng ngóng, hắn chấm bút viết bốn chữ. Ta cúi xuống hỏi: "Chữ này nghĩa là gì?" Triệu Tu Yến nở nụ cười châm chọc: "Khen nàng lan tâm huệ chất." Ta vui mừng đem bức thư pháp ấy treo lên, ngày ngày ngắm nghía. Hôm nay, hôn thê cũ của Triệu Tu Yến tìm đến cửa. Nàng dịu dàng nói: "Giờ Tu Yến đỗ Trạng Nguyên, tiền đồ rộng mở. Cô Phùng, nên tự nguyện rời đi để giữ thể diện cho mọi người." Ta khẽ đáp: "Giữa ta và hắn vẫn có tình nghĩa, hắn từng khen ta lan tâm huệ chất." Ta lấy ra bức thư pháp hắn viết tặng, đưa cho nàng xem. Tiểu thư khuê các nhìn liền bật cười. Thị nữ bên cạnh châm chọc ta: "Trên này viết là Đông Thi hiệu tần!" Ta lặng thinh hồi lâu. Bốn chữ này ta không đọc được, nhưng từng nghe qua. Quả phụ họ Lưu ở phía đông làng bắt chước cách đi đứng của phu nhân huyện lỵ. Lão học giả thấy vậy cười m/ắng: "Đông Thi hiệu tần!" Thấy bà ta không hiểu, lão học giả lắc đầu nói: "Nghĩa là x/ấu xí còn đòi làm trò!" Hóa ra, trong mắt Triệu Tu Yến giờ đây ta vừa ng/u ngốc vừa x/ấu xí. Vậy thì hòa ly thôi.