Nhà hắn nghèo khó, bất đắc dĩ phải vào Trúc Nguyệt Quán. Biết hắn chẳng có người thương, ta liền chuộc thân cho hắn. Ta chất đầy vàng bạc châu báu trước mặt, hắn lạnh lùng buông tiếng: "Ta chẳng ưa những thứ phàm tục này." Chỉ nửa tháng sau, có bức thư gửi đến. Hắn hớt hải chạy đi nhận, dọc đường đ/á/nh rơi nửa chiếc hài. Đêm ấy, hắn ôm tờ giấy mỏng manh áp vào trái tim, trân trọng thốt lên: "Dẫu cách muôn trùng mây biển, lòng này vẫn hướng về người thương của ta." Ta vốn kẻ thô lỗ, chẳng hiểu ý tình thâm sâu, nhưng biết rõ câu "không có người thương" kia chỉ là lời dối trá. Hôm sau, ta lục tìm khế ước b/án thân, dẫn hắn trở về Trúc Nguyệt Quán.