Sau khi ch*t tôi mới biết mình chỉ là nữ phụ hoa sen trắng trong tiểu thuyết. Người chị họ Diệp Thanh Thanh của tôi mới chính là nữ chính trăng sáng. Tôi cho cô ấy mượn tiền bị coi là bố thí, là s/ỉ nh/ục. Tôi bảo vệ cô ấy, thay cô ấy chống lại b/ạo l/ực học đường bị gọi là giả tạo. Việc tôi yêu cầu trừng ph/ạt kẻ hại mình bị xem là bộc lộ bản chất đ/ộc á/c. Cô ấy đi làm trả n/ợ tôi được ca ngợi là nghèo mà kiên cường. Tôi nhận tiền cô ấy trả lại bị chê là vô nhân tính, lang tâm cẩu phổi. Cô ấy yêu cầu tôi tha thứ cho kẻ hại tôi được tán dương là lương thiện. Cô ấy cư/ớp công ty mẹ tôi để lại được khen là có năng lực, th/ủ đo/ạn cao tay. Cô ấy cư/ớp vị hôn phu của tôi, họ bảo đó là vì cô ấy tốt bụng còn tôi đ/ộc á/c nên đáng đời không được đàn ông yêu. Cuối cùng tôi ch*t trong viện t/âm th/ần, họ có một kết thúc viên mãn, ai nấy đều vui vẻ. Lần này sống lại, tôi quyết định sẽ làm một đóa sen trắng - trà xanh đích thực.