Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết th/ủ đo/ạn để cư/ớp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ th/ù không đội trời chung, h/ận đến mức muốn ta ch*t đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệ/nh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệ/nh thì hắn lại lâm bệ/nh nặng. Trước khi ch*t, hắn c/ầu x/in: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi ch*t." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đ/ốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xươ/ng. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu.