Quý phi băng hà, Bùi Hành đ/au đớn khôn ng/uôi, nhất quyết dùng nghi lễ quốc tang của Hoàng hậu để an táng nàng. Hắn dùng cả tộc của ta ra u/y hi*p, ép ta thoái vị.
"Khi nàng còn sống, trẫm đã không thể cho Lâm Lương ngôi chính thất, ấy là nuối tiếc cả đời của trẫm."
"Hoàng hậu, nàng đã một đời hưởng vinh hoa, cũng đủ rồi."
"Đây là điều chúng ta n/ợ nàng."
"Nếu có kiếp sau, chúng ta hãy chung một m/ộ."
Ta viết tờ chiếu thoái vị, rời cung tu hành. Nào ngờ giữa đường gặp phải cư/ớp đường, oan uổng ch*t dưới lưỡi đ/ao.
Chớp mắt đã trở về yến tiệc mùa xuân kiếp trước.
Trước khi Hoàng hậu kia mở miệng ban hôn, ta đã chủ động tuyên bố tin đính hôn trước một bước.