Sau khi lễ cưới được định đoạt, cả thành Kim Lăng đều chế giễu ta. Chỉ vì ta vốn là con nhà quan, thế mà lại phải gả cho con nhà buôn. Hơn nữa, gã thương nhân này còn có một nàng hầu được nâng niu như báu vật. Hai người họ từng cùng nhau trải qua sống ch*t, tình cảm keo sơn gắn bó. Ta gả về đây, không chỉ mất đi thân phận, còn chẳng được chồng sủng ái. Thiên hạ đều bảo, những năm tháng về sau trong hậu trạch ắt chỉ còn là chuỗi ngày dài vô vọng. Ta nghe xong chỉ lạnh lùng cười khẽ, chẳng màng để tâm. Cha ta là Chế Tạo Giang Ninh. Mối lương duyên này, là nhà họ Dương làm nghề buôn lụa c/ầu x/in mà có. Ta gả sang đây. Chỉ có thể là bà tổ nhà họ Dương mà thôi.