Hôm lễ mừng thọ bà nội, ta cùng tên công tử bột đồi bại nổi tiếng nằm chung một giường. Ngoài cửa chật kín khách mời đến "chứng kiến". Vị hôn phu trước mặt đám đông ném trả lại hôn thư, quay lưng liền cầu hôn thứ muội dịu dàng của ta. Để giữ thể diện, ta bị gả vội vàng cho tên công tử bột. Đó là một kẻ ăn chơi trác táng chính hiệu, ngày đêm lê la nơi lầu xanh, chẳng mảy may đứng đắn. Cả kinh thành đều bảo đời ta coi như tàn. Người đời thương hại, kẻ chê cười. Nhưng họ đâu biết, đây là ván cờ do chính ta bày ra.