Ta là thái tử phi, nhưng thái tử không màng đến ta. Hắn say mê một nữ nô. Trong yến tiệc trung thu, nàng kia ngâm nga một bài thơ: "Người có buồn vui ly hợp, trăng có tối sáng tròn khuyết, việc đời xưa nay khó toàn vẹn. Chỉ mong người mãi bên nhau, ngàn dặm chung ánh trăng ngà". Bài thơ vừa dứt, cả yến tiệc xôn xao. Hắn bảo, tuy thân phận tiện tỳ nhưng cô nàng ấy ứng khẩu thành thơ, thô lỗ phóng khoáng, khiến người xiêu lòng. Lại còn nói những khuê các thiên kim như ta bị ép cưới về, chẳng qua tầm thường. Về sau, Hoài Nam Vương góa vợ ở phủ bên cạnh thái tử phủ, trong một sớm một chiều đổi ngôi thiên tử. Hắn chậm rãi cất giọng, cười hỏi ta: "Bản vương cả đời này, thích nhất những thiên kim khuê các. Ai dám bắt nàng khóc, cần hắn ch*t không?"