Ta c/ứu được Đại Lý Tự Khanh Tống Kỵ, nhưng âm sai dương sai lại bị tỷ tỷ chiếm mất công lao. Hai người họ ở bên nhau lâu ngày, tình cảm âm thầm nảy nở. Khi tình cảm đang nồng nàn nhất, Tống Kỵ rốt cuộc phát hiện người c/ứu mạng thật sự chính là ta. Hắn giữ lời hứa năm xưa, cưới ta làm vợ. Kết hôn ba năm, hắn đối đãi với ta vô cùng tốt, ta từng tưởng chúng ta sẽ sống bên nhau cả đời. Nhưng sau khi tỷ tỷ đính hôn, Tống Kỵ đóng cửa phòng sách suốt đêm. Rồi hắn dùng quyền lực trong tay phá tan nhân duyên của tỷ tỷ. Ánh mắt hắn đỏ hoe, như thể cuối cùng đã hiểu thấu lòng mình: "Ta hối h/ận rồi." Hóa ra, dù người c/ứu hắn không phải tỷ tỷ, hắn vẫn yêu nàng. Tống Kỵ c/ầu x/in ta như kẻ ăn mày: "Ơn một bữa cơm, tình nghĩa ba năm là đủ. Ngươi hãy nhường vị trí này lại cho Uyển Nhi đi."