Vì quá giàu có, ta sợ có kẻ nhòm ngó muốn ăn tận diệt hộ. Thế là ta tìm một thư sinh sa cơ lỡ vận, không cha không mẹ, lấy làm phu quân. Ai ngờ ba năm sau, hắn đột nhiên nhận một tiểu muội.
"Chi Chi nhát gan, không muốn sống nhờ kẻ khác, ta quyết định lấy nàng làm vợ, ngươi cứ làm thiếp đi."
"Với lại, nhà ngoại nàng chẳng còn ai, số bạc ngươi ki/ếm được mấy năm nay cứ để lại hết làm của hồi môn cho nàng."
"Dù sao ngươi cũng không cha mẹ, không con cái, tiền để trong tay ngươi chỉ phí hoài!"
Ta sửng sốt. Hắn lập tức trừng mắt:
"Đừng có không biết điều! Ngươi chỉ là một thương nữ, còn ta là tú tài đây!"
"Có tiền thì làm sao? Lăn lộn ngoài đường danh tiếng đã nát hết rồi! Ở kinh thành này, ngươi chỉ có thể nương tựa vào mỗi mình ta! Nếu đắc tội với ta, ta sẽ tống ngươi vào ni cô am sống cô đ/ộc đến già!"
Ta tức gi/ận đ/ập bàn một cái. Không nơi nương tựa? Thật buồn cười! Ta có thể tìm một người phu quân, ắt tìm được người thứ hai, thứ ba! Kìm nén cơn thịnh nộ, ta vẫy tay gọi thị nữ:
"Đi, gọi cả tám người phu quân của ta đến đây!"