Năm thứ ba Chu Tự phản bội, hệ thống lâu ngày vắng bóng bỗng hiện ra, bảo tôi có thể về nhà. Mười ngày cuối cùng, tôi không còn tranh cãi hay giằng co với anh ta nữa. Mặc kệ anh ta thức trắng đêm bên cạnh chim hoàng yến. Cũng mặc kệ anh ta đem những thứ tôi trân quý tặng cho chim hoàng yến. Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật tôi. Anh ta dẫn theo chim hoàng yến xông vào, đ/á/nh đổ chiếc bánh kem, kẹp cổ tôi dịch ra cửa sổ. Chất vấn tại sao tôi hại đứa con của họ. "Em từ khi nào cũng trở nên đê tiện thế này?" Tôi cười, nhưng chẳng buồn giải thích nửa lời. "Phải, em đê tiện lắm." "Vậy nên, anh cứ sống tốt với cô ấy đi." Rồi dưới ánh mắt anh ta, tôi quay người lao xuống từ tầng 19. Kết thúc tất cả mọi thứ của tôi ở thế giới này.