Vân Nương nhặt được một người đàn ông trọng thương trong núi, ngày ngày chăm sóc rồi nảy sinh tình cảm, kết thành vợ chồng. Ai ngờ hắn lại là Nhiếp Chính Vương Gia triều đình, chê Vân Nương là thôn nữ quê mùa, không xứng theo hắn về kinh, sai người khiêng tới ngàn lượng vàng để đoạn tuyệt nghĩa phu thê. Vân Nương nhìn đống vàng xếp ngay ngắn trong hòm gỗ, nhưng nhất quyết không nhận, liều mạng đòi bám theo Lý Thanh Yến về kinh. Lý Thanh Yến không muốn chần chừ, lại thêm trong lòng có ba phần áy náy, đành đưa nàng về kinh. Hắn nghĩ đơn giản: một thôn phụ có chút nhan sắc, đợi sau đại hôn, bảo Vương Phi cho nàng làm thiếp cũng coi như đối đãi tử tế. Nào ngờ ngày Lý Thanh Yến đại hôn, Vân Nương đi/ên cuồ/ng xông ra, gi/ận dữ m/ắng hai người - đồ phụ bạc, bạc tình vô nghĩa, vo/ng ân bội nghĩa, vừa m/ắng vừa xông tới x/é áo Vương Phi. Kết cục có thể đoán được. Nàng còn chưa chạm được tà áo hai người, đã bị bịt miệng lôi đi, âm thầm kết thúc kiếp người ngắn ngủi nh/ục nh/ã.