Năm thứ ba bị đưa đến am đường cầu phúc, nàng bất ngờ mất đi thân thể trong trắng. Không ngờ lại mang th/ai ngầm, có th/ai. Tưởng rằng đây là âm mưu của đích mẫu muốn đẩy nàng vào chỗ ch*t. Nàng ngày đêm lo lắng bất an, thậm chí còn muốn giả ch*t để thoát thân. Trước khi đi, đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của đứa con trong bụng: [Mẹ ơi mẹ! Mẹ đừng chạy lung tung nữa được không, cha con là hoàng đế đấy hả, ngoan ngoãn đợi người đến đón vào cung hưởng phước không tốt sao?] [Mẹ mà chạy đi bây giờ, hai mẹ con ta còn phải ăn cám nuốt rau mười mấy năm nữa, khổ không đáng có mà cứ nhận!] [Còn nữa, cô em gái tốt bụng của mẹ sẽ giả danh mẹ vào cung, sinh ra đứa em trai gây rối cho con, con tranh đoạt ngai vàng khổ lắm...]