Con trai ta thiên phú dị thường, đọc sách qua một lần là nhớ như in. Ba bước thành thơ, năm bước viết nên chương. Thế nhưng, ta lại không muốn nó đọc sách. Để ngăn nó tham gia khoa cử, ta còn tự hạ mình xuống hàng thương nhân.
"Đọc sách có gì hay? Làm quan to có gì tốt? Chi bằng ở đất Giang Nam giàu có này làm chút buôn b/án nhỏ, làm ông chủ giàu có, tự do tự tại."
Con trai m/ắng ta thiển cận. Hôm sau, nó để lại mảnh giấy rồi bỏ nhà ra đi.