Cùng bạn thân xuyên không về cổ đại, nàng ấy mất tích. Ta tìm ki/ếm nhiều năm trời, vẫn bặt vô âm tín. Bảy năm sau, ta trở thành Hoàng hậu chuyên quyền bá đạo. Tiếng á/c đủ khiến trẻ con đêm khuya nín khóc. Vậy mà có đứa nhóc gõ cửa cung điện đóng ch/ặt, hét vang gọi ta là mẹ. Đây chẳng phải bịa chuyện bôi nhọ ta sao? Ta làm gì có con? Định quát m/ắng, nó ngẩng mặt nhìn lên. Khuôn mặt ấy giống hệt bạn thân của ta. Câu m/ắng nghẹn lại trong cổ họng. Đứa bé níu lấy vạt áo ta, ngập ngừng nói: - Mẹ đẻ của con tên Phụ Quân Y. Bà ấy bệ/nh nặng sắp ch*t rồi, không thể tự tìm người được. Bà ấy bảo, từ nay về sau, người chính là mẹ của con.