Con trai của tiểu cô thất điệu, mẹ chồng xót xa nên đón nàng về nhà an ủi. Suốt hơn nửa năm trời, nàng cứ ở đó mà nhận sự vỗ về. Đúng lúc tôi lâm bồn, mẹ chồng và chồng tôi thẳng tay đưa tôi vào biệt viện hẻo lánh nhất: "Con khẽ chút đi, D/ao Nhi nghe tiếng con sinh nở lại đ/au lòng." Sau này, con gái tôi lâm bệ/nh, mẹ chồng nhất quyết không cho mời lang trung: "Con mời lang trung nhi khoa vào phủ, chẳng phải đang cố ý chọc D/ao Nhi sao? Con gái nhà ai mà kiêu kỳ thế!" Nhìn đứa trẻ thoi thóp, tôi cương quyết mời thầy th/uốc. Chồng tôi gi/ận dữ quát: "Nếu nàng nhất định phải mời, vậy ta li hôn!" Họ tưởng tôi sẽ nhượng bộ, nào ngờ tôi chỉ mong như thế. Giờ con tôi đã có rồi, mẹ chồng và chồng tôi cũng chẳng muốn giữ nữa, li hôn là tốt nhất.