Hoắc Thời luôn nói ta là kẻ đóng kịch. Mới hai tuổi đã có thể tự do kh/ống ch/ế nước mắt, lên tám tuổi đã học cách giả làm người lớn để dạy dỗ những đứa trẻ khác. Nhưng ta thực sự không phải vậy. Rõ ràng ta chỉ là người giàu cảm xúc, thích bộc lộ mà thôi. Vì vậy, sau khi nhận họ hàng ở Hầu phủ, khát khao thể hiện trong ta trào ra không thể kiềm chế.